Những giới hạn của CALORIE

Bài viết tuần này tập trung vào sự hạn chế ăn uống bao gồm những gì, và ảnh hưởng như thế nào đến chúng ta. Những nhà nghiên cứu muốn nghiên cứu rằng tại sao những người cố gắng dùng ít calo lại giảm cân thất bại. (Những người kiêng khem thực phẩm lại thường tăng cân thay vì giảm cân.)

calo giam can

PHƯƠNG PHÁP

Nghiên cứu này bao gồm một chuỗi 3 thí nghiệm tách biệt, mỗi thí nghiệm tuân theo một quy trình cơ bản giống nhau để kiểm tra xem những mức cao của việc hạn chế ăn uống khiến người ta cảm thấy tội lỗi sau khi ăn.

  • Bài nghiên cứu đầu tiên sử dụng một kế hoạch kiểu thí nghiệm: không kiểm tra trước, không kiểm soát, không quy chọn ngẫu hứng. Các nhà nghiên cứu đơn giản muốn kiểm tra mức độ hạn chế ăn uống cao có liên quan đến cảm giác tội lỗi hay không sau khi đối tượng được vô tình được tiết lộ về thức ăn.
  • Thí nghiệm thứ hai thu thập dữ liệu đường cơ sở với kế hoạch rõ ràng hơn (ví dụ như dữ liệu thiết thực hơn)
  • Và thí nghiệm thứ ba bao gồm dữ liệu đường cơ sở cùng với bàn câu hỏi xen vào. Vì thế, những bài thí nghiệm được xây dựng dựa trên một điều khác, vì các nhà nghiên cứu đã tìm kiếm không ngừng để đưa ra những lời giải thích đa chiều cho/hoặc những ảnh hưởng đến kết quả thí nghiệm.

Trong từng thí nghiệm, nhà nghiên cứu đã chọn lựa đối tượng là sinh viên nữ gặp nguy cơ cao trong các trường hợp rối loạn ăn uống và cũng bởi vì nữ thường ăn kiêng.

Việc chuẩn bị bài nghiên cứu gồm một bài test thử khẩu vị người tiêu dùng cho một chuỗi siêu thị. Sau khi đọc bài bái này bạn có thể suy nghĩ kĩ khi ăn ngấu nghiến những món thử hấp dẫn ở Costco hay Whole Food. Bạn chẳn bao giờ biết ai đang theo dõi và ghi chú bạn-giống như một nhóm nhà khoa học trong trang phục trắng cầm bìa hồ sơ.

Nghiên cứu 1:

  • Đối tượng: 57 sinh viên nữ trong độ tuổi trung bình là 21 tuổi và chỉ số BMI là 21.8 (bình thường la từ 18.5 đến 24.9)
  • Cách thức tiến hành:

Bài nghiên cứu được chuẩn bị giống như một bài test thử khẩu vị người tiêu dùng cho một chuỗi siêu thị. Đối tượng chỉ được tham gia nếu họ chưa ăn gì trong ít nhất hai giờ trước, vì thế nhà nghiên cứu có thể tiêu chuẩn hóa những bài đánh giá.

Để đảm bảo đối tượng không bị hạn chế, họ được ở trong phòng 10 phút để hoàn thành bài test khẩu vị và đánh giá thức ăn. Kế hoạch rất tinh tế bởi vì đối tượng được mời hàng tá thực phẩm nhiều và ít calo để dùng thử, cho họ biết được lượng calo thỏa thích.

Nhà nghiên cứu cân những chén mẩu thử trước và sau bài test để tính toán đối tượng đã ăn bao nhiêu. Họ cũng đánh giá trạng thái cảm xúc của người tham gia, bao gồm cảm giác tội lỗi cũng như mức độ kiêng ăn uống.

  • Đánh giá

Ăn kiêng: công cụ 10 câu hỏi được dùng để đánh giá mức độ người tham gia về việc ăn kiêng. Những câu hỏi mẫu bao gồm:”Bạn ăn kiêng bao nhiêu lần?” và “Bạn có tốn quá nhiều thời gian và suy nghĩ tới thức ăn không?”. Câu trả lời được mã hóa theo thang điểm 5. Điểm càng cao thì mức độ hạn chế ăn uống càng cao, và thang điểm thấp nhất là 10 và cao nhất là 49.

Cảm giác tội lỗi-những người tham gia cũng đã được hỏi về cảm xúc, bao gồm cảm giác ở thang điểm 1 (không sao cả) đến mức 5 (rất nhiều). “cảm giác tội lỗi” được đặt ẩn trong 1 danh sách 25 trạng thái cảm xúc khác (như “căn thẳng” và “mệt mỏi”), nên nó sẽ không lộ rõ để nhà nghiên cứu cảm thấy quan tâm đặc biệt đến cảm xúc này.

Tiêu thụ thức ăn-bài test thử khẩu vị gồm 4 loại snack khác nhau: 2 loại snack cao calo (khoai tây và đậu phộng phủ chocolate) và 2 loại snack calo thấp (bánh giòn và táo miếng). bởi vì nhà nghiên cứu đã cân những chén snack trước và sau bài test, họ có thể tính được người dùng đã ăn bao nhiêu calo và trong số đó có bao nhiêu người cùng loại.

Nghiên cứu 2:

  • Đối tượng: 43 sinh viên trong độ tuổi trung bình 23 và chỉ số BMI là 22.6 (bình thường từ 18.5 đến 24.9).
  • Tiến trình:

Tiến trình giống nghiên cứu 1, nhưng thêm phần thu thập dữ lie65i đường cơ sở để đo cảm giác lỗi lầm và những cảm xúc tiêu cực khác. Những thước đo này được thêm vào để quyết định những cách giải thích mạnh mẽ cho mức tội lỗi đã thấy được ở nghiên cứu 1, và để chắc chắn rằng cảm giác tội có liên quan đến ăn uống hơn là 1 trạng thánh cảm xúc đơn thuần.

  • Đánh giá:

Tương tự nghiên cứu 1, thêm phần thu thập dữ liệu đường cơ sở.

Nghiên cứu 3:

  • Đối tượng: 42 sinh viên nữ độ tuổi trung bình 21 và chỉ số BMI là 20.9 (bình thường từ 18.5 đến 24.9).
  • Tiến trình:

Cách thức thực hiện dựa trên nghiên cứu 1 và 2, nhưng cùng sự nỗ lực đưa ra những cách giải thích khác cho mức cảm giác tội.  để test nghiêm ngặt hơn sự liên quan của cảm giác tội và sự ăn uống, sau bài test khẩu vị là những câu hỏi trực diện và chú trọng đến cảm giác tội trong ăn uống.

  • Đánh giá:

Thu thập dữ liệu cảm giác tội đường cơ sở, sự tiêu thụ thức ăn và thong số bổ sung về ăn uống có liên quan đến cảm giác tội lỗi. nhà nghiên cứu khám phá ra điều này bằng cách đặt câu hỏi như “Bạn cảm thấy sai lầm thế nào khi ăn vặt?” cùng những câu trả lời thang điểm 5 từ 1 (không sao) đến 5 (rất nhiều).

giảm cân

KẾT QUẢ

Nhà nghiên cứu muốn tìm ra nếu đối tượng thang điểm cao trong việc ăn kiêng thật sự ăn ít hay/và nếu họ cảm thấy mức liên quan cao với cảm giác sai lầm khi họ ăn uống.

  • Nghiên cứu 1

Nghiên cứu này chỉ ra rằng điểm số ăn kiêng cao không dự đoán sự tiêu thụ calo tổng thể, nhưng nó dự đoán rõ về cảm giác sai lầm.

Những người cảm thấy sai lầm theo cách đó không chú ý đến lượng calo họ đã ăn, và họ đã dùng thực phẩm calo cao hay thấp. điều này đưa ra giả thuyết rằng cảm giác sai lầm là 1 phần của thang điểm ăn kiêng cao hơn là lượng tiêu thụ thức ăn thực tế.

  • Nghiên cứu 2

Những kết quả của bài nghiên cứu này giống với nghiên cứu 1 rằng ăn kiêng không dự đoán lượng tiêu thụ calo nhưng dự đoán được cảm giác tội lỗi. thêm vào đó, cảm giác tội lỗi có liên quan đặc biệt đến ăn uống và không cùng có với một tâm trạng tiêu cực chung.

  • Nghiên cứu 3

Những kết quả của nghiên cứu này là bản sao của những nghiên cứu trên và được mở rộng thêm số liệu và những câu hỏi sau test về cảm giác tội lỗi. đối tượng có điểm cao về ăn kiêng cũng có mức cao về cảm giác tội lỗi sau ăn.

 

KẾT LUẬN TỪ NGHIÊN CỨU

Rất khó để đưa ra những kết luận chắc chắc chỉ dựa trên một vài kiểm tra, những nghiên cứu này chỉ ra rõ ràng một mối quan hệ vững chắc giữa sự ăn kiêng cao cà cảm giác tội lỗi. hơn nữa, trái với mong đợi, người ăn kiêng không ăn ít hơn người không cố gắng hạn chế lượng tiêu thụ thức ăn. Sự thật là: ăn kiêng không hiệu quả!

Và khiến cho vấn đề xấu hơn, cảm giác tội lỗi mà người ăn kiêng trải qua làm giảm sự hài long trong ăn uống và có thể dẫn đến cảm giác thất vọng, cũng như tăng sự buồn bã, căng thẳng và tự ti.

Đó là một vòng tròn tồi tệ: một người có ý định ăn ít, nhưng nỗ lực thất bại. thất bại dẫn đến cảm giác tội lỗi, và tiếp tục nhân đôi nỗ lực ăn kiêng, mà bạn đã suy đoán được, dẫn đến nhiều thất bại hơn. Không lâu sau bạn lại mơ hồ giữa tự ti và niềm tin. Điều này trở dẫn đến giảm sự thoải mái ăn uống. Và cảm giác cứ tăng dần.

Nghiên cứu bổ sung có thể xem xét những nghiên cứu ăn uống phức tạp và chú trọng vào nhiều đối tượng khác nhau. Những nghiên cứu sau này cũng áp dụng những thước đo như chế độ ăn uống thời gian để thấy được nếu cảm giác tội lỗi xảy ra sau mỗi lúc ăn uống.

giảm béo

ĐÚC KẾT

Ăn uống nên là nguồn gốc của niềm vui. Nuôi dưỡng cơ thể là điều tốt đẹp. không may là sau thời thơ ấu, cảm xúc và mội trường bắt đầu xáo trộn những dấu hiệu của sự đói và no. chúng ta bắt đầu phụ thuộc vào những quy tắc rắc rối là ăn gì, khi nào và nên ăn bao nhiêu-dẫn đến việc ăn kiêng đem lại kết quả ngược.

Vì thế hãy đơn giản hóa vấn đề. Chú ý nuôi dưỡng bản thân và dinh dưỡng cho cơ thể, hơn là trở nên “tốt” hay “dở”.

Ăn kiêng cân bằng và bổ sung dinh dưỡng là giải pháp duy nhất !

Ăn chậm- một trong những thói quen chủ yếu trong bài hướng dẫn VSante-chúng ta có thể học cách cách ngon miệng và tín hiệu no…và học cách tin vào cơ thể để biết được ta cần bao nhiêu thức ăn.

Thay vì kiêng khem, hãy tìm hiểu nhiều về chất lượng hơn. Ăn nhiều protein, rau, quả và giàu chất xơ. Cân bằng số lượng để phù hợp với lượng hoạt động, trạng thái và sự cần thiết đặc biệt.

Đặt câu hỏi về cách tốt để giảm cân. (Ví dụ quy định , kiểm soát và tự phê bình nghiêm khắc), bớt cảm giác tội lỗi và tâm tưởng hạn hẹp, bởi vì theo như nghiên cứu trình bày, đó là thảm họa của chế độ ăn uống.

Bình luận (Bằng tài khoản Facebook của bạn)

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *